Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên trong cộng đồng ViOLET, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy đăng ký thành viên tại đây hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên trái.
Để có thể gửi bài viết, nêu ý kiến trao đổi tại trang riêng, quý vị phải là thành viên chính thức, quý vị bấm vào dòng chữ "gia nhập trang này" ở góc bên phải phía trên cùng của trang web.
Trò chơi

Tuổi thơ ngày ấy đã qua rồi ...
Cùng với thời gian bao trò chơi
Nhạt nhòa theo những ngày mơ mộng
Anh, em lặng lẽ bước vào đời.
* * *
Em còn nhớ không? Nhớ ngày xưa!
Anh với em thơ cưới giả vờ
Thủ tục hôn nhân trong "lễ giáo"
Tổ chức ngay bên dưới gốc mơ...
Anh làm chú rể, em làm dâu
Quả mơ với lá làm trầu cau,
Hai họ hai bên hai tụi nhỏ.
Anh em quấn quýt ở bên nhau.
Cũng giấy kết hôn, cũng chính quyền,
Phù dâu, phù rể với quan viên.
Rước dâu dưới bóng làng quê nhỏ.
Và cùng lễ tạ những nhân duyên.
* * *
Nhưng chuyện ngày xưa, chỉ ngày xưa
Nay em cất bước dưới trời mưa
Theo chồng về với làng bên ấy
Quên hết hôn nhân thuở dại khờ.
Anh đứng trông theo dưới gốc mơ
Mưa bụi lây phây bay nhạt nhòa
Ngậm ngùi động viên riêng lòng dạ
Thôi! Mình cũng cưới trước người ta.
Mạnh Điềm
Phùng Mạnh Điềm @ 00:33 18/08/2009
Số lượt xem: 999
- Ai! (20/06/09)
- Trắc trở (31/05/09)
- Mơ hồ (31/05/09)
- Đi bên em (31/05/09)
- Thế nghĩa là sao! (31/05/09)


NỖI BUỒN
Có nhiều khi
tôi quá buồn
Tôi ước mong tìm về dưới gốc cây xưa
Em có gửi điều gì theo lá rụng
Nỗi đau nào đậu khẽ vào tôi
Bóng ai như tôi đi qua cánh đồng
Bóng ai như tôi đi qua cõi đời
Nhặt lại mình trên ngọn gió
Giống như con chim sẻ nọ
Tha về từng cọng vàng khô
Có nhiều khi tôi quá buồn
Tôi ước mơ quanh chỗ tôi ngồi mọc lên nhiều cây cỏ
Cây xấu hổ đau gì mà rũ lá?
Tôi gục đầu trên bóng tôi
Không còn nghe
Không còn nghe ai nói cười
Tôi còn ngồi chi đây một mình
Từng ý nghĩ mong manh...
(Thơ này của ai nhỉ??)
Tặng thầy bài thơ "Trò chơi"
Thôi thì qua một tình yêu
Nụ hôn nín lặng tóc chiều rưng rưng
Ta hữu hạn, người khôn cùng
Ai xé kỉ niệm, ai tung nỗi buồn
Thôi thì trả cỏ giận hờn
Bước chân thuở ấy giờ cô đơn rồi
Đi qua những cuộc đùa chơi
Thấy mình khờ khạo như thời 15
Gió là gió, trăng là trăng
Đã đành mắc tội ăn năn cũng thừa
Thôi thì đứt đoạn... ngày xưa
Đóa hồng nguyên vẹn người vừ trao ai
Tóc dài ôm lấy bờ vai
Tay mình ôm lấy hình ai bây giờ?
Thôi thì hết tuổi ngây thơ
Khi nào mới hết dại khờ tình ơi?
Nụ cười vương vãi trên môi
Mắt người liếc chéo làm rơi tóc chiều
Thôi thì qua một tình yêu...